Chuyện cây tre và cây dương xỉ cùng bài học thấm thía, sống là không từ bỏ

Ngày 16/03/2020 21:59 PM (GMT+7) 41 lượt xem

Những ngày u tối sẽ giúp ta trở nên mạnh mẽ hơn khi vượt qua, những ngày bão dông sẽ khiến ta trân trọng hơn những ngày nắng đẹp. Đừng tiếc nuối quá khứ. Sống là không từ bỏ. Khi sức mạnh và khả năng của con người vẫn là một ẩn số, đừng bao giờ vội n

Tôi nhận cuộc điện thoại của một cậu em đã lâu không gặp khi trời rất khuya. Bình thường tôi sẽ không nghe điện thoại khi quá muộn nhưng linh tính mách bảo tôi có điều gì đó không ổn. Đó là một đứa em luôn vui vẻ với đời, sẽ chẳng lý nào nó tìm đến tôi lúc muộn thế này mà không có lý do đặc biệt. 

"Em muốn dừng lại, từ bỏ công việc, tình yêu và cuộc sống này. Em thực sự không biết mình cố gắng bấy lâu nay để làm gì nữa".

Tôi đã rất bất ngờ khi nghe những câu nói đó phát ra từ miệng của một cậu trai mới vừa tròn 25. Em tâm sự mình cảm thấy bất lực vì mọi thứ đều không được như ý muốn, tất cả đang tụt dốc theo một cách em chẳng thể cưỡng lại. Em nói đã lâu rồi em chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì. Một trận cười thật sảng khoái trở nên quá xa xỉ với em. 

Trời quá muộn để hai chị em có thể gặp nhau. Tôi vẫn luôn nghĩ mỗi người có một cuộc đời riêng và chẳng thể nào tránh khỏi chút chật vật khó khăn. Chỉ là tôi không nghĩ rằng cậu em mới đôi mươi của mình lại muốn từ bỏ quá sớm như vậy. Có lẽ những nỗ lực không ngừng vẫn chưa đi đến đâu, những cuộc cãi vã với người yêu rồi sự khắc nghiệt chốn công sở khiến em chán nản. Tôi không khuyên em điều gì mà chỉ kể cho em nghe một câu chuyện tôi đã từng đọc được, một câu chuyện có ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống của tôi sau đó.

chuyen cay tre va cay duong xi cung bai hoc tham thia, song la khong tu bo - 1

Chuyện kể rằng một ngày nọ, vị thương gia kia nhận ra bấy lâu nay mình chẳng còn hứng thú với cõi đời. Ông muốn từ bỏ công việc chẳng biết bao giờ mới hết đấu đá, từ bỏ những mối quan hệ hao mòn theo năm tháng, từ bỏ mọi nỗi cô đơn. Ông lê bước chân vào khu rừng, tìm và nói chuyện lần cuối với Thượng Đế.

“Thượng Đế! Người có thể cho con một lý do để con không từ bỏ cuộc sống của mình không?”

Câu trả lời khiến anh ta ngạc nhiên.

“Con hãy nhìn quanh con đi. Con có thấy cây dương xỉ và cây tre này không?”

“Thưa có”, vị thương gia kính cẩn trả lời.

“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng đủ đầy ánh sáng và tưới nước cho chúng đều đặn. Cây dương xỉ lớn rất nhanh. Những tán lá xanh mát của nó chẳng mấy chốc mà phủ kín cả một vùng. Nhưng với cây tre thì không như vậy, chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống đó cả.

Ta đã không từ bỏ hạt giống cây tre. Một năm trôi qua, dương xỉ ngày càng phát triển lớn mạnh còn hạt giống cây tre thì không như vậy. Và một lần nữa, ta quyết định không từ bỏ cây tre. 

Bước sang năm thứ 3, vẫn chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống cây tre và năm thứ 4 cũng vậy. Ta vẫn tiếp tục công việc chăm sóc cho chúng và không từ bỏ.

Rồi vào năm thứ 5, một mầm xanh tí hon đã vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ đã phủ xanh một khoảng rừng, nó dường như quá nhỏ bé. Thế nhưng nó đã lớn lên từng ngày trong sự kinh ngạc của tất cả cây trong rừng.

Ban đầu là một cái mầm, rồi là cây nhỏ. Chỉ 6 tháng thôi,