Sự trả thù câm lặng (Phần 10)

Ngày 17/03/2020 07:12 AM (GMT+7) 18 lượt xem

Trâm cắn môi, chợt nghĩ đến những chuyện đã xảy ra với bố và với mình. Biết đâu trong đó cũng có bàn tay của Tuấn thì sao? Hiện tại cô biết tin ai, biết túm lấy ai để điều tra đây? Cô chỉ như một con giun chui rúc trong đám bùn, mò mẫm trong bóng tối

Tai nạn năm đó cô tận mắt chứng kiến cha mình qua đời, mà đáng sợ hơn, cái chết của ông lại đầy oan uổng. Cô đã thề rằng sẽ khiến những kẻ hại gia đình mình phải trả giá. Trong đó, kết hôn với Hoàng chỉ là bước đầu tiên. 

Kế hoạch trả thù của cô sẽ đi đến đâu? Mục đích của cô có bị lộ tẩy? Là một người bị câm, cô sẽ bảo vệ bản thân mình thế nào đây? 

Đón đọc truyện dài kỳ Sự trả thù câm lặng vào 19h00 các ngày trong tuần tại mục Làm vợ. 

Bà Thủy biết rằng mình không có cơ hội cầu xin Tuấn. Những gì năm đó bà làm với hắn đã tạo thành một mối hận hằn sâu trong lòng Tuấn, chẳng gì cứu vãn được. Điều duy nhất bà có thể làm bây giờ để bảo vệ bí mật này, là đối đầu với Tuấn.

- Không thương thảo gì.

Bà Thủy nhanh chóng khôi phục vẻ hờ hững trên gương mặt dù rằng trong lòng đang sốt sắng vô cùng.

– Vậy cậu còn gọi tôi đến đây làm gì?

Tuấn nhíu mày nghĩ ngợi như thể nghiêm trọng lắm, cái tính cách này và cả việc hắn thích bỡn cợt người khác, giống y hệt với người mẹ chẳng nuôi hắn được ngày nào này.

- Muốn bà nếm thử cảm giác của tôi, bỗng dưng mất đi mọi thứ, như là tôi đây.

Tuấn nhún vai, như thế đó là điều tất yếu. Mà đúng là như thế, hắn cảm thấy mình như đấng cứu thế khi ra tay xử lý bà, vì những việc mà bà đã làm, mà không ngần ngại mối quan hệ mẹ con giữa hai người. Dù sao đối với hắn, bà cũng chẳng xứng đáng làm một người mẹ.

Bà Thủy siết chặt quai hàm, không thể nói được gì.

- Muốn làm gì thì cứ nhắm vào tôi đây này.

Bà Thủy bắt đầu run sợ, dù đã chuẩn bị tâm lý đối đầu với hắn. Cái bà sợ không phải là mình bị vạch trần nữa rồi. Nhỡ đâu Tuấn lại nhắm vào Hoàng, con trai bà thì sao? Đúng như sự lo lắng của bà Thủy. Hắn giơ lên chiếc điện thoại đang đổ chuông, trên màn hình là hai chữ “Em trai” ngắn gọn, sắc nét, lắc nhẹ nó như trêu ngươi bà Thủy.

Tuấn nhẹ nhàng nở nụ cười, nhưng giọng nói thì có phần ghê rợn và đầy ghen tỵ.

- Tại sao chứ? Khi mà cùng chung một dòng máu, nó thì sung sướng như hoàng tử, còn tôi lại khổ sở lăn lê dưới đáy xã hội như là rác rưởi? Tôi không xứng đáng đến thế ư?

Ngón tay hắn chỉ đến nút nghe. Bà Thủy run lên, vội vàng chộp lấy cổ tay của Tuấn, hạ giọng năn nỉ.

- Xin cậu. Cậu có thể làm bất cứ điều gì với tôi. Đừng đụng đến nó.

Bà Thủy cầu xin, trong mắt đỏ vằn lóng lánh ánh nước. Điều này càng khiến cho Tuấn tức giận hơn. Hắn chưa bao giờ nhận được chút tình cảm nào từ người mẹ này. Hắn càng thắc mắc, rằng tại sao người bị bỏ rơi lại là mình.

- Bà cầu xin tôi ư? Thật đáng thương.

su tra thu cam lang (phan 10) - 1

Hắn chưa bao giờ nhận được chút tình cảm nào từ người mẹ này. Hắn càng thắc mắc, rằng tại sao người bị bỏ rơi lại là mình.

Tuấn bật cười, càng nói giọng của hắn càng lạnh đi vài phần, nhưng đã ngắt điện thoại đi, từ chối cuộc gọi của Hoàng. Ngay cả Trâm đang đứng ở phía sau họ, lắng nghe từng lời mà cũng cảm thấy run rẩy. Quả nhiên, cô chỉ là một con cờ trong tay hắn. Trâm cắn môi, chợt nghĩ đến những chuyện đã xảy ra với bố và với mình. Biết đâu trong đó cũng có bàn tay của Tuấn thì sao?

Hiện tại cô biết tin ai, biết túm lấy ai để điều tra đây? Cô chỉ như một con giun chui rúc trong đám bùn, mò mẫm trong bóng tối để mà nắm lấy sự sống.

***

Hoàng đến công ty từ sáng sớm, anh không thể ở nhà được. Chỉ cần nhìn thấy Trâm, sự nghi ngờ trong lòng anh lại trỗi dậy, khiến cho anh cảm thấy khó chịu và bứt rứt. Anh buộc mình phải cách xa cô một chút, để giữ cho mình bình tĩnh hơn.

Hoàng lôi cái hộp nhỏ đựng đầy những mầu giấy vụn trong túi xách ra, đổ chúng xuống bàn. Chúng đã bị xé nát, những mẩu nhỏ li ti, anh chẳng biết mình có thể ghép chúng lại được không. Dựa theo những mảng màu vô cùng quen thuộc, anh sờ lần từng mẩu giấy, ghép chúng lại và rồi cố định bằng keo dính. Hoàng luôn cảm thấy mình đã từng nhìn thấy thứ này rồi, nhưng lại không biết được nó là cái gì.

Cũng giống như sự quen thuộc đến từ số điện thoại kia. Anh cảm thấy mình đã từng nhìn thấy nó, nhưng lại không nhớ là thấy ở đâu.

Số điện thoại kia từ chối cuộc gọi của anh. Hoàng thở dài, mọi thứ cứ như đi vào bế tắc. Anh mơ hồ cảm thấy mình đang tìm đến một điều gì đó đáng sợ lắm, mà nếu mình biết được thì sẽ đau khổ. Mà hiện tại anh cũng đã bắt đầu chịu đựng cái cảm giác ấy rồi.

***

Quay lại quán trà, bà Thủy đã rời đi. Trâm cúi thấp người, trốn ở dưới cái bàn gần đó, hi vọng rằng mình không bị phát hiện ra.

- Ra đây đi. – Tiếng nói vang lên trên đầu cô, đánh tan mọi hi vọng trốn tránh của cô.

Trâm xoay người đứng lên. Cô đối diện với Tuấn, không dám nhìn thẳng vào hắn. Tuấn thản nhiên ngồi xuống ghế, trưng ra bộ dạng chờ đợi, và sẽ đáp ứng bất kỳ câu hỏi nào của cô.

- Sao lại muốn gặp tôi? Có chuyện gì muốn hỏi thì hỏi đi.

Trâm dè dặt ngồi xuống ghế, hé mắt nhìn hắn. Lúc này đây, cô cảm thấy hoang mang. Rốt cuộc người đàn ông trước mặt mình là người như thế nào, anh ta nắm giữ những bí mật gì chứ? Có khi anh ta biết toàn bộ sự thật sau vụ tai nạn của bố cô, có khi anh ta còn là kẻ đứng sau nó. Nhưng hắn làm thế để làm gì, trả thù mẹ hắn ư? Mối thù của mẹ con hắn liên quan gì đến bố con cô mà lại lôi cả gia đình cô vào?

Hàng loạt câu hỏi hiện hữu trên gương mặt Trâm, cô chẳng cần phải viết nó ra thì Tuấn cũng hiểu được những thắc mắc của cô. Sau sự việc tối hôm qua, Tuấn càng muốn Trâm hiểu rõ được tâm ý của mình. Cho nên hắn đã không lật tẩy sự có mặt của cô khi nãy, những lời đe dọa kia cũng là cố tình nói để cô nghe.

- Tôi biết toàn bộ mọi chuyện về tai nạn của bố em.

Tuấn từ tốn nói, hai tay vẫn đang giang rộng và khoác lên thành ghế, dáng vẻ vô cùng ung dung. Trông hắn không giống kẻ thú tội, mà hắn cũng không hề thú tội. Chỉ có Trâm là ngỡ ngàng.

- Tôi không phải là người gây tai nạn. Như ban đầu tôi đã nói với em, bà ấy mới là người đứng sau chuyện này.

“Làm sao để tôi tin anh? Chúng ta đều không có chứng cứ.” – Trâm viết xuống quyển sổ của mình.

Tuấn nhún vai.

- Tại sao tôi phải hại chết bố em? Tôi với ông ấy không liên quan. Bà ấy thủ tiêu bố em, vì ông ấy nghe được bí mật của bà. Ngay cả em cũng không thoát.

“Và anh cứu tôi? Để làm gì?”

Tuấn ngẫm nghĩ một lúc. Hắn có vẻ như không thể lên tiếng nói về cảm xúc của mình, nhưng lúc này hắn không muốn đẩy Trâm ra xa khỏi mình. Hắn thừa nhận, ban đầu chỉ muốn lợi dụng Trâm để trả thù. Nhưng khoảng thời gian trở thành hậu thuẫn cho cô, hắn đã mê đắm dáng vẻ này.

- Tôi áy náy.

Tuấn nói ra lời thật lòng. Trâm sửng sốt, buông cây bút khỏi tay. Hắn thật sự cảm thấy áy náy ư? Cô có thể tin được không?

su tra thu cam lang (phan 10) - 3

Lúc này đây, cô cảm thấy hoang mang. Rốt cuộc người đàn ông trước mặt mình là người như thế nào, anh ta nắm giữ những bí mật gì chứ?

Tuấn đột nhiên nắm lấy tay cô, những nét lạnh lùng và đáng sợ khi đối mặt với bà Thủy đã biến mất, chỉ còn lại sự chân thành.

- Tôi đã định để em làm điều em muốn, nhưng tôi phát hiện em đang dần rời xa tôi. – Tuấn nuốt một ngụm nước bọt trước khi thổ lộ với Trâm. – Dừng lại đi, để tôi làm việc này một mình là được rồi.

Trâm trừng mắt nhìn hắn, không tin được vào tai mình. Hắn đang tỏ tình ư? Hắn yêu cô ư? Hay là hắn đang tìm cách bào chữa cho hành vi, dùng tình cảm để lừa lọc cô thêm lần nữa. Cô vốn dĩ rất sợ Tuấn, những gì cô làm chỉ là phục tùng hắn mà thôi. Đối với Tuấn, cô hoàn toàn không có tình cảm gì.

Trâm rụt tay về, viết nhanh vào trong sổ. 

"Giữa chúng ta không hề xa cách, vì tôi vốn chưa từng gần gũi với anh. Còn chuyện báo thù, đó là việc của tôi, tôi trả thù cho bố tôi, cùng với mối hận giữa anh và mẹ anh chẳng có gì liên quan". 

Không đợi Tuấn trả lời, Trâm tiếp tục viết. 

"Tôi tìm anh là để xác định rõ ràng mối quan hệ giữa tôi và anh. Tôi không yêu anh. Anh càng không thể trói buộc tôi. Rất cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi, ơn cứu mạng tôi sẽ báo đáp".

Trâm đứng đậy, sau khi lấy hết dũng khí để hoàn thành mục đích mà mình muốn khi đến gặp Tuấn, cô cất bút và sổ vào túi. Cô cúi gập người để bày tỏ lòng biết ơn, trước vẻ sững sờ của Tuấn. Nói rồi, cô cầm túi xách, định rời đi.

- Em nói không liên quan, thì mọi thứ sẽ không liên quan hay sao?

Tuấn gằn từng tiếng, anh không hề quay lưng lại nhìn cô. Ngọt ngào không có tác dụng, Tuấn chuyển sang đe dọa. Trâm hít sâu một hơi, quyết định bỏ ngoài tai những lời hắn nói, cúi đầu rời đi.

Tiếng chuông ở cửa quán trà vang lên lanh canh, khiến cho trái tim hắn rung lên đau đớn. Tuấn cuộn chặt bàn tay. Hắn không có thứ gì, thứ gì của hắn cũng đều rơi vào tay Hoàng.

***

Hoàng tiêu tốn cả buổi sáng, cả buổi trưa, cuối cùng cũng vẫn chưa ghép xong được những mẩu giấy kia thành hình. Anh lờ mờ hình dung được đó là một tấm ảnh. Những gì anh có hiện tại là một góc váy, hai ống quần, một cái nơ màu đỏ trên cổ áo. Anh có thể đoán là ảnh chụp chung của hai người, một nam một nữ.

Đây là ảnh của Trâm. Có lẽ đó là ảnh chụp của cô và một người khác. Tại sao cô phải xé nó đi, cô muốn giấu diếm người đàn ông trong ảnh ư? Vậy có lẽ, đó là Tuấn. Cô và hắn yêu nhau, thế thì cô đến với anh để làm gì?

Những suy nghĩ nảy ra trong đầu Hoàng. Anh cắn răng, cố gắng đem những mẩu giấy kia ghép lại, nhưng thật khó khăn. Giấy đã bị xé vụn, nhàu nhĩ, khiến cho việc khớp từng mảnh vào nhau thật khó.

Đúng lúc này, cửa phòng làm việc của anh bật mở, Trâm đang đứng trước cửa. Hoàng nhanh chóng gạt hết đống giấy trên bàn vào trong hộp, chẳng chú ý được là một mẩu nhỏ đã rơi ra ngoài. Anh gập nắp hộp xuống, thảy nó vào ngăn bàn, rồi nở nụ cười với Trâm.

- Em tìm anh sao? – Hoàng nhận ra sự hốt hoảng trên mặt Trâm. Cô đang cố tỏ ra bình tĩnh.

Trâm tiến đến phía Hoàng, nhào vào lòng anh, ôm chầm lấy anh. Hoàng sửng sốt một chút.

- Sao vậy? – Vài giây sau, Hoàng mới hoàn hồn. Anh ôm lấy cô vỗ về theo bản năng.

"Chúng ta đi đăng ký kết hôn đi, được không. Em muốn về nhà anh ở".

Trâm chìa ra quyển sổ đã ghi sẵn những dòng chữ này, nét chữ run rẩy vì viết vội vàng, không được tròn trịa như mọi khi. 

Đề nghị của Trâm càng làm Hoàng ngạc nhiên hơn.  

Tấm hình mà Hoàng đang vất vả ghép lại rốt cuộc ẩn chứa điều gì? Đó là ảnh của Trâm và một chàng trai khác, liệu nó có đúng như những gì Hoàng nghĩ, rằng đó là Trâm và Tuấn? Vậy anh có sẵn sàng kết hôn như lời đề nghị của Trâm hay không, khi mà biết rằng người mình yêu lại gặp kẻ khác sau lưng? 

Còn bà Thủy, bà sẽ đối phó với Tuấn thế nào? 

Đón đọc truyện dài kỳ Sự trả thù câm lặng vào 19h00 các ngày trong tuần tại mục Làm vợ. 

Theo Thủy Tiên (thoidaiplus.giadinh.net.vn)

Bạn thấy bài viết có hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 0 / 5. Số đánh giá 0

Nguồn bài viết

Tin bài cùng chủ đề