Sự trả thù câm lặng (Phần 9)

Ngày 17/03/2020 07:12 AM (GMT+7) 44 lượt xem

Rốt cuộc thì anh có liên quan gì đến vụ tai nạn ấy? Vì sao anh lại trốn học, rồi gọi bố tôi đến đón ở đường cao tốc? Trâm thầm hỏi Hoàng, những câu hỏi mà cô luôn muốn hỏi, muốn gào lên với anh. Nhưng cô không thể, không phải chỉ vì cô bị câm, mà còn

Tai nạn năm đó cô tận mắt chứng kiến cha mình qua đời, mà đáng sợ hơn, cái chết của ông lại đầy oan uổng. Cô đã thề rằng sẽ khiến những kẻ hại gia đình mình phải trả giá. Trong đó, kết hôn với Hoàng chỉ là bước đầu tiên. 

Kế hoạch trả thù của cô sẽ đi đến đâu? Mục đích của cô có bị lộ tẩy? Là một người bị câm, cô sẽ bảo vệ bản thân mình thế nào đây? 

Đón đọc truyện dài kỳ Sự báo thù câm lặng vào 19h00 các ngày trong tuần tại mục Làm vợ. 

Thùng rác là anh mới đổ và thay túi lót, trong vòng một ngày qua chưa hề động tới. Cho nên đồ ở trong chỉ có thể là của Trâm mà thôi. Cô muốn vứt bỏ cái gì, hay chính xác hơn là vẫn còn muốn giấu anh cái gì đây?

Cẩn thận nhớ lại những lời mà Tuấn đã nói, cùng với giải thích của Trâm về chuyện cô gặp hắn, Hoàng cảm thấy có gì đó không đúng, không hợp lý.

Khi anh vì quá tức giận mà nhanh chóng xác định thân phận của Trâm với mình trước mặt Tuấn, hắn lại tỏ ra tức giận mà mỉa mai cô. Hắn chúc mừng cô, còn nói cô mau chóng giải quyết những việc còn lại. Điều đó có nghĩa gì chứ? Vì sao anh cứ cảm thấy, lời của Tuấn nói giống như đang tố giác cô, rằng Trâm tiếp cận anh vì mục đích nào khác?

Hoàng rút điện thoại ra, mở lại tấm ảnh mà anh đã nhanh chóng lưu lại về dãy số điện thoại kia. Nhìn đi nhìn lại, nó không lạ như anh nghĩ. Như thể anh đã đọc được dãy số này ở đâu đó rồi. Vừa nhìn nó, anh vừa nghĩ đến vẻ mặt của Tuấn, rồi nhớ lại cảnh hắn ôm Trâm vào lòng. Hoàng tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Anh khom người nhặt từng mẩu giấy vụn trong thùng rác lên, bỏ vào một cái hộp nhỏ, giấu vào túi xách của mình.

Cùng lúc này, trong nhà tắm, Trâm gục đầu trong lòng bàn tay. Cô không ngủ được là vì những lời cáo buộc của Tuấn. Suy xét lại mọi chuyện, Trâm đến với Hoàng chính xác là vì muốn lợi dụng anh mà điều tra vụ tai nạn của bố. Sở dĩ cô có thể để Tuấn làm việc này, hắn cũng đề nghị với cô không dưới mười lần, nhưng cô vẫn luôn từ chối.

Chuyện của cô, cô muốn tự mình giải quyết, tự mình trả thù. Hơn nữa, cô cũng không muốn dựa dẫm vào Tuấn, làm như vậy chỉ khiến sau này, khi mọi việc kết thúc, cô càng khó rút chân khỏi hắn.

Trâm có thể đổ lỗi cho chính mình, vì kém cỏi mà chẳng thể điều tra ra được gì. Nhưng sự thật thì sao? Cô biết, kia chỉ là lời bao biện cho mình. Cô không biết liệu có phải mình đã thích Hoàng như Tuấn đã nói hay không, cho nên mới chần chừ. Cô thậm chí còn muốn từ bỏ. Hoàng quá tốt, anh yêu thương và chăm sóc cô chu đáo như thể mình chính là người thân của cô vậy. Anh khiến cho Trâm cảm thấy, nếu như tiếp tục lợi dụng anh, phá tan gia đình anh, mình sẽ trở thành một kẻ khốn nạn.

Rốt cuộc cô là ai? Tình cảm của bản thân cô là thế nào đây? Cô là một kẻ hai mặt, dù là với kẻ thù hay là với chính mình.

Trâm thở dài thườn thượt, cào tung mái tóc của mình. Cô thật sự đã muốn buông tay, nhưng dường như điều đó không còn dễ dàng, và không phụ thuộc vào mình cô nữa rồi. Tuấn đã nhúng tay vào chuyện này, hắn sẽ không dừng lại. Ở trên cùng một con thuyền với hắn, cô chỉ có thể cắm đầu mà tiến lên thôi.

Trâm đứng dậy, ấn xả nước bồn cầu để giả vờ như mình chỉ vừa mới đi vệ sinh, rồi lại bước ra ngoài. Hoàng vẫn đang nằm trên giường ngủ, hai mắt nhắm nghiền và nhịp thở đều đều.

su tra thu cam lang (phan 9) - 1

Cẩn thận nhớ lại những lời mà Tuấn đã nói, cùng với giải thích của Trâm về chuyện cô gặp hắn, Hoàng cảm thấy có gì đó không đúng, không hợp lý.

Cô nhìn anh hồi lâu, ánh sáng hắt qua khe của rèm cửa chiếu lên khoảng tối trước mặt Hoàng, khiến cô nhìn rõ hơn ngũ quan của anh. Trông Hoàng chẳng giống một kể xấu chút nào. Nhưng tại sao, vì sao anh lại liên quan đến chuyện này.

Hai bàn tay cô cuộn chặt lại, rung lên. Nhớ về buổi chiều ngày hôm đó, khi bố đến trường đón Hoàng và tiện thể đón cô như mọi ngày, nhưng chỉ có Trâm xuất hiện. Bố của cô không hề nhận được tin báo nghỉ của Hoàng. Ngay sau đó, ông nhận được cuộc điện thoại của Hoàng, nói rằng hãy đến cao tốc đón mình. Cả hai bố con đều tỏ ra khó hiểu, Hoàng chưa bao giờ trốn học, vì sao lại xảy ra chuyện như thế?

Sau đó thì tai nạn xảy ra, mọi thứ cứ diễn biến như một bộ phim không đáng tin, thế mà lại là sự thật. Những hình ảnh đó biến thành cơn ác mộng đeo bám Trâm suốt bao nhiêu năm trời.

Rốt cuộc thì anh có liên quan gì đến vụ tai nạn ấy? Vì sao anh lại trốn học, rồi gọi bố tôi đến đón ở đường cao tốc? Trâm thầm hỏi Hoàng, những câu hỏi mà cô luôn muốn hỏi, muốn gào lên với anh. Nhưng cô không thể, không phải chỉ vì cô bị câm, mà còn vì kế hoạch trả thù.

Kể từ sau khi xác nhận mối quan hệ với Hoàng, bị tình cảm của anh làm cho rung động, Trâm đã nhiều lần tự tẩy não mình, rằng có khi Hoàng không liên quan đến chuyện này. Nhưng chứng cứ rành rành ra đấy, cuộc điện thoại đó cô cũng nghe thấy.

"Hãy nói với tôi đó chỉ là hiểu nhầm đi."

Trâm thì thầm, không có tiếng nói nào phát ra, có chăng chỉ là hơi thở của cô vờn qua trước mặt anh. Hoàng vẫn cứ ngủ say như vậy.

Trâm cụp mắt xuống, quay trở lại giường ngủ của mình. Cô nằm quay lưng lại với anh.

Sau khi cảm thấy giường đệm lún xuống, Hoàng chờ đợi một lúc, rồi âm thầm mở mắt ra. Anh chăm chăm